Nguyễn Đông Giang: Chiến Sĩ, Thi Sĩ của Quê Hương
Thi sĩ Nguyễn Đông Giang:
Quốc Nam - Chiến Sĩ, Thi Sĩ của Quê Hương
Thi sĩ Quốc Nam xuất thân từ khóa 22 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam tại Đà Lạt, một trường Võ Bị danh tiếng vào bậc nhất ở Đông Nam Á . Trường đào tạo các chàng trai thế hệ trở thành những người văn võ song toàn . Ra trường, về đơn vị, Quốc Nam là một chiến sĩ kiên cường , đã từng sát cánh bên đồng đội cùa mình , chiến đấu oai hùng ở trận mạc để bảo vệ từng tấc đất của Cha Ông . Xông xáo trong rừng tên mũi đạn, Quốc Nam từng bị thương tích ở chiên trường Nhưng số trời đã định, vận nước nổi trôi, oan khiên lần lượt rủ nhau về . 30 tháng tư năm 1975 Cộng quân Bắc Việt đã bức tử Miền Nam Việt Nam. Quốc Nam cùng rừng người lên đường lánh nạn , làm kẻ trốn chạy:
“Tôi bỏ nước thành kẻ hèn trốn chạy,
Bỏ anh em đồng đội giữa trùng vây” (QN )
Quốc Nam cảm thấy hổ thẹn, nhục nhã, can đảm tự thú :
“Tôi nhục nhã trong tôi
Kẻ bỏ nước ra đi
Bỏ anh em ở lại
Bỏ đồng đội gian nguy.
Tôi thành kẻ đào ngũ
Một thân phận quá hèn”
( Kẻ đào ngũ của quê hương khổ đau, QN)
Quốc Nam là người con thủy chung với đất nước, với đồng bào ruột thịt đang khổ đau ở quê nhà, nên thơ anh chan chứa niềm bi hận. Những lời sám hối chân thành mà không phải một người Việt lưu vong nào cũng có. Tôi thật bi cảm khi đọc những lời thơ chân tình, ấp ủ những lời trần tình của tác giả. Cảm xúc của thi sĩ Quốc Nam cũng là cảm xúc của chúng ta...
“Giữa khung trời hải ngoại,
Giữa rừng người hương hoa
Tôi làm thân tội lỗi
Xin Mẹ Việt thứ tha.
……..
Xin cho tôi được chết
Nơi quê hương Việt Nam
Máu chúng tôi sẽ kết
Trang sử mới huy hoàng
Trong lòng dân tộc Việt”
( Kẻ đào ngũ của quê hương khổ đau, QN )
Quốc Nam là người yêu nước, hết lòng với đồng đội, anh em. Thoát thân sống ở hải ngoại, anh đã dùng ngoài bút là vũ khí sắc bén nhất để đấu tranh đòi lại chủ quyền cho dân tộc, đòi tự do, dân chủ , nhân quyền cho Việt Nam .
“Trời Hoa kỳ vẫn sáng
Anh có nghe gì không
Viêt Nam vừa chuyển động
Những tay súng oai hùng
Quyết vùng lên cách mang”.
…..
Anh hưởng thụ được không?
Khi hàng hàng lớp lớp
Đã đứng lên một lòng
Phá gông cùm nhơ nhớp
Loài quỷ đỏ vô lương.
….
“Nhất định máu tôi, anh,
Những tuổi trẻ oai hùng
Đã một thời giữ nước
Nay góp lại thành rừng
Bao vây loài độc ác
Giành lại đất quê hương “
( Tuổi trẻ lưu vong, QN )
Trong thi tập 4 “Người Tình Quê Hương”, hãy nghe thi sĩ tâm sự :
“Năm mươi năm, tôi bỏ xa làng cũ
Sông đó đây như một kẻ không nhà
Linh hồn bay qua sông hồ viễn xứ
Tình thương vẫn tràn tim óc xót xa
….
Hăm mốt năm, quê hương đầy tang tóc
Ánh tự do chợt lóe sáng cuối hầm
Triệu dân việt vẫn đau khổ lầm than
Tôi tranh đấu khi dân quyền thoi thóp.
….
Xin tạ ơn dân tộc và nước nhà
Đời tôi nguyện hy sinh cho đại cuộc”
( 50 năm , nói với em dăm điều có thực, QN)
Quốc Nam là một chiến sĩ, tình nước, nỗi nhà, tình đồng đội, tình em… rưng rức ở nội tâm. Anh nhiều hệ lụy, đa mang, đa tài, đa cảm, lãng mạn . Nếu anh không làm thơ, viết văn, để ý tưởng, cảm xúc thoát ra rạt rào cùng ngôn ngữ . Thì mớ cảm xúc, tư tưởng kia không có lối thoát, chạy lòng vòng trong máu thịt, đứng ngồi không yên, có ngày sẽ vỡ nổ tan tành, cuồng phẫn, điên tiết …
“Chị ơi ! từ mẹ cha yên nghỉ
Em ủ linh hồn trong thú điên” (QN)
Quốc Nam làm thơ dễ dàng, thơ như hơi thở của anh, như dòng máu chảy dạt dào trong máu thịt.
“ Tôi chọn Cờ Vàng ba giòng máu
Tự-Dân sẽ trải suốt quê hương
Ngoại lai chủ nghĩa tan dòng sử
Dân chúng dựng xây nước Việt hùng
….
Xin chào thế kỷ bình minh mới
Tôi sống trong ngàn năm thứ ba
Hy vọng dân tôi vươn thế giới
Tự do dân chủ sẽ hoan ca
( Quê hương bình minh mới, QN)
Thơ của thi sĩ Quốc Nam nhắc nhở chúng ta, những người dân Việt ly xứ hướng về Tổ quốc, nuôi dưỡng giấc mơ hào hùng của đấng trượng phu thời đại .
Dòng thơ nhẹ mà bâng khuâng hồn người đọc, dẫn dắt đến tình yêu quê hương đất tổ. Thơ là dự báo cho tương lai . Thơ Quốc Nam không ngoài thông lệ đó .Chúng ta hãy chờ xem...
Trong thi tập 5 “Từ Thung Lũng Hoa Vàng đến Cao Nguyên Tình Xanh” của Quốc nam, nợ nước tình nhà hai vai gánh nặng, còn tình em như “Tháng chín mưa bay” :
“Tháng chín xưa buồn như mộ địa
Cuộc tình hờ hững, lỏng vòng tay
Người đi tìm mãi, men tình lạ
Tôi có là tôi, vết nhục cay.
….
Tháng chín xa người đã quá xa,
Hai mươi năm cũ, vụt bay qua.
Gặp nàng, quanh núi đồi hoang vắng
Tôi gọi tên em, tối nhạt nhòa”.
(Tháng chín mưa bay, QN)
Thơ viết như vậy không hay sao được, thảo nào...
Thi sĩ Quốc Nam và những dòng thơ tình tuyệt vời, dạt dào, say đắm. Thơ tình của một người lính trận gẫy súng, một người Việt Nam vong quốc . Thơ tình anh viết thật hay.
Tiện thể, tôi muốn nói đến 2 bài thơ mà tôi ưng ý nhất. Cá nhân tôi cho là hay nhất trong các bài thơ của Quốc Nam mà tôi được đọc .Đó là 2 bài thơ Người Tình Hậu Giang & Nàng Dâu Quê Hương trong thi tập “Người tình quê hương” của Quốc Nam .
“Anh đã nỗi buồn , một kiếp mang
Chiều mây xám ngắt , lạc cung đàn.
Em, cô phụ vẫn hồn phong kín
Trên dốc cao nguyên, bỗng địa đàng.
Nụ hôn rất nhẹ, thoảng vô hình
Quấn quít vòng tay, vỡ thủy tinh
Cô phụ, tiếng cười pha nước mắt
Anh tìm hạnh ngộ giữa môi xinh.
“ Và đó, tình ta thành biển lớn
Em là bóng dáng một quê hương
Anh yêu sông Hậu vang trùng sóng
Vút giải Ngân hà, phủ xóm thôn.
Anh đã niềm vui, con nước lên
Đưa em về bến cũ bình yên
Mốt mai, ta dựng xây tiên giới
Trong trái tim nhau , vẹn ước nguyền”.
(Người tình Hậu Giang, QN)
Và trong bài “Nàng dâu quê hương” :
“Mùa xuân đã mở cao nguyên biếc
Em có xanh màu thơm núi sông
Anh nhớ ngày xuân trên giá tuyết
Quen nhau từ buổi mắt như lòng.
Nhiều năm sau dó ta không gặp
Em vẫn cô đơn mảnh áo hồng
Son phấn có thêm màu khuất lấp
Anh còn lận đận cuộc tình không.
...
Anh viết bài thơ tình đẹp nhất
Gởi ngượi tri kỷ , vọng quê hương
Anh mơ mai mốt thành xuân thật
Em sẽ nàng dâu đẹp giáo đường
(Nàng dâu quê hương, QN)
Bài thơ tình thật hay, thật mặn nồng chung thủy, lãng đãng những cảnh tình ray rứt vô tả .
Quốc Nam đã cho in nhiều tác phẩm: Xuất bản trong nước : - Tình ca lính Alpha Đỏ - Người vào cuộc chiến – Ngã rẽ một đời – Thung lũng tội lỗi.
Xuất bản ở hải ngoại : - Quê hương nước mắt (thơ tập 3) – Người tình quê hương (thơ tập 4) – Từ Thung Lũng Hoa Vàng đến Cao Nguyên Tình Xanh (thơ tập 5) .
Quốc Nam với tôi là bạn văn thơ, là đồng môn cùng xuất thân từ quân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam tại Đà Lạt . Tôi khóa 19 trước anh 3 khóa, nên được anh gọi là niên trưởng. Tôi và Quốc Nam cùng đồng qui trên một chiến tuyến chống Cộng trước 1975 và mãi sau nầy trên mặt trận văn hóa. Anh tích cực hoạt động tranh đấu cho nhân quyền Việt Nam, tham gia sôi nổi, nhiệt tình trong các hoạt động văn hóa văn nghệ trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ hơn 30 năm qua .
Tóm lại : Quốc Nam là một chiến sĩ tiêu biểu của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Anh đã miệt mài vun sới bao công sức đồ sộ đóng góp cho văn học nghệ thuật, cho cộng đồng Viêt Nam tị nạn về mọi mặt. Thi sĩ Quốc Nam đã làm rạng danh cho chúng ta, những người Việt ly hương tại hải ngoại nói chung và Hoa Kỳ nói riêng . Quốc Nam quả xứng đáng được tuyên dương là “Chiến Sĩ Văn Hóa Việt Nam”.
Qua nhiều thi phẩm anh đã xuất bản từ trong nước ra hải ngoại, dòng thơ anh nồng nàn tình yêu quê hương, hùng tráng tính chiến đấu ca, nhân quyền ca, tình nhà, tình đồng đội, và sau cùng là tình em. Tình nào trong Quốc Nam cũng nhiều, cũng tha thiết, cũng đầy ắp yêu thương nhân bản .
Quốc Nam viết thơ bằng trái tim, trí óc chỉ tham dự một phần rất nhỏ. Anh viết thơ bằng hồn của những người mất nước ly hương. Anh viết thơ bằng nước mắt…
Nên đọc thơ anh tôi xúc động vô cùng, sống dậy mãnh liệt nỗi nhớ quê nhà, cảm giác cô đơn lạc loài trong những ngày xa xứ...
Tất cả những thớ thơ chơn chất mặn nồng, ngữ ngôn ruột thịt, qua văn phong tài tình của Quốc Nam đã quyện lấy nhau làm thành dòng thơ lưu vong, dòng sông thơ lưu đày, năm tháng phiêu linh cùng nhật nguyệt, mang nỗi sầu vong quốc bi thương thống thiết vô ngần trong cõi nhớ từ hải ngoại xa xăm chảy suốt về quê nhà, cội nguồn máu ruột.
Sau cùng, với tôi, Quốc Nam là một thi sĩ nhân bản, đa năng, tài hoa và quyến rũ. Tôi thân tặng anh 4 câu thơ như sau:
“Từ ngày xã tắc, giao cho họ,
Ta thấm vô cùng, chữ điêu linh.
Hỡi ơi! quê Mẹ, nhòa mắt thấy,
Chỉ thấy bao la, một chữ tình” (NĐG)
NGUYỄN ĐÔNG GIANG, cựu SVSQ Khóa 19 Võ Bị Dalat
(Tác Giả nhiều Tác Phẩm đã xuất bản trước và sau năm 1975)
"Thi sĩ Nguyễn Đông Giang tên thật là NGUYỄN VĂN NGỌC sinh 1943 tại An Hải, Đà Nẵng, Quảng Nam. Tốt nghiệp Khóa 19 Trường Võ Bị Quốc Gia VN. Cựu Sinh Viên Đại Học Văn Khoa Huế.
Trước năm 1975, ông là Hiệu Trưởng trường Bồ Đề An Hải, và Giáo Sư tại các trường công lập Đông Giang, Quốc Gia Nghĩa Tử, Trần Quý Cáp (Hội An), cùng dạy thêm tại các Trung học tư thục tại Đà Nẵng. Những bài thơ Nguyễn Đông Giang đã đăng rải rác trên các tạp chí văn học Miền Nam trước 1975 .
Sau tháng tư năm 1975, ông bị CSVN bỏ tù ở Tiên Lãnh, Quảng Nam-Đà-Nẵng. Năm 1996, ông định cư tại Hoa-Kỳ, theo diện “một nhà báo tị nạn chính trị”.
Trong nhiều năm qua, Nguyễn Đông Giang đã đăng thơ ở các tuyển tập : Cõi Thơ Tìm Gặp, Quê Hương Qua Thi Ca Việt Nam, Tình Mẹ Trong Thơ Việt Nam, 50 Năm Thơ & Người Thơ, Thi Ca Viêt Nam Hải Ngoại, Tuyển tập Bút Hoa, Tuyển tập Lạc Việt , Thi Văn Viễn Xứ , Quảng Đà ...
Ngày nay, thơ ông xuất hiện khá đều đặn trên các tạp chí hải ngoại, gồm: Hợp Lưu ,Tân Văn , Nguồn, Hồn Việt, Sàigòn Times, Saigòn Nhỏ , Văn Hóa Việt Nam, Đa Hiệu , Người Việt, Đời Mới, Văn Hữu, Phụ Nữ Cali, Con Ong, Đất Quê, Giao Mùa, Việt Luận…
Tác phẩm đã xuất bản: - Sữa Mẹ (thơ, 1967, Sông Hàn, VN)
- Thơ Của Người Giang Hồ ( thơ , 1969 , Da Vàng xb , VN )
- Cho Tương Lai Bắt Gặp ( thơ , 1971 viết chung , Trung Hưng xb , VN )
- Vô Lượng Tình Sầu ( thơ , 2005 , Sông Hàn xb , California , Mỹ quốc )
Sẽ ấn hành: - Nợ Ân Tình (thơ)"